Tuy ngoài miệng Nguyên Bảo Nhi khen ngợi như vậy, nhưng trong lòng nàng căn bản không tin đám người kia bị hắn dọa chạy!
Trần Quan lười để ý tới nàng, hắn bĩu môi, mũi chân khẽ điểm, thân hình nhoáng lên một cái đã đáp thẳng xuống lưng con đạp địa thú cách đó không xa.
"Này này! Ngươi làm gì đó! Đó là tọa kỵ của ta!"
Nhan Bảo Nhi lại giở thói keo kiệt.




